Hot take luôn nhé: những trận chấn động tại World Cup mới chính là lý do duy nhất khiến giải đấu này vẫn còn hấp dẫn đến vậy. Không phải Messi. Không phải Ronaldo. Chính là cái khoảnh khắc mà cả thế giới đang xem TV rồi đột nhiên ngồi thẳng dậy, nhìn nhau hỏi “ủa cái gì vừa xảy ra vậy?” — đó mới là linh hồn của World Cup. Nghe có vẻ phũ, nhưng nếu giải đấu diễn ra đúng như dự đoán 100%, chắc chả ai thèm thức đêm coi làm gì.

Những cú tát vào mặt mọi dự đoán
Hãy bắt đầu từ cái trận mà thế hệ 8x-9x Việt Nam chắc vẫn còn nhớ: Pháp thua Senegal 0-1 ở vòng bảng World Cup 2002. Pháp lúc đó là đương kim vô địch thế giới kiêm vô địch Euro, đội hình có Zidane, Thierry Henry, Patrick Vieira — toàn siêu sao. Senegal thì lần đầu tiên trong lịch sử dự World Cup. Vậy mà họ thắng. Thắng thật sự. Và Pháp sau đó bị loại ngay từ vòng bảng mà không ghi nổi một bàn nào. Không một bàn. Zidane còn chấn thương không đá được cả giải, nhưng thôi, đó là chuyện khác.
Rồi đến 2010, Tây Ban Nha mà chúng ta gọi là “vô địch của năm” thì lại thua Thụy Sĩ 0-1 ngay trận mở màn. Cái đội Thụy Sĩ ấy cuối cùng không qua nổi vòng 1/8, còn Tây Ban Nha thì đi thẳng đến chức vô địch. Bóng đá nó vô lý kiểu đó, và mình thấy điều đó thật ra rất đáng yêu.
Nhưng nếu phải chọn một cú sốc đỉnh nhất lịch sử, mình sẽ không do dự: Đức 0-2 Hàn Quốc tại World Cup 2018. Đức — đội đương kim vô địch, cỗ máy bóng đá được cả thế giới kính nể — bị loại ngay vòng bảng sau khi thua Hàn Quốc. Hàn Quốc lúc đó đã bị loại trước rồi, họ đá trận đó gần như chỉ vì nghĩa vụ. Vậy mà họ thắng 2-0. Kim Young-gwon và Son Heung-min ghi bàn. Son Heung-min chạy ăn mừng như người vừa thoát khỏi nhà tù. Khán đài người Hàn khóc vì hạnh phúc. Còn cả nước Đức thì ngồi đơ.
Tại sao những cú lật kèo này cứ xảy ra mãi?
Có một câu hỏi mà mình thấy dân ghiền bóng đá hay bàn: tại sao những đội “yếu” lại có thể đánh bại những gã khổng lồ ở đúng World Cup — sân khấu lớn nhất, áp lực nhất? Mình nghĩ câu trả lời không phức tạp lắm. World Cup khác với các giải câu lạc bộ ở chỗ: bạn không có đến mười mấy hai mươi trận để sửa sai. Thua một trận sai thời điểm là về nhà. Còn các đội nhỏ thì không có gì để mất — họ đá bằng cái cảm giác được giải phóng hoàn toàn.
Chưa kể, World Cup còn là giải đấu của những dị biến thể chất và tâm lý. Mệt mỏi, múi giờ, thời tiết, áp lực truyền thông — tất cả dồn vào nhau. Một ngôi sao đang form xấu, một HLV chọn sai đội hình vào đúng ngày tệ nhất, một sai lầm thủ môn phút 88 — và thế là lịch sử được viết lại.
Nói đến đây thì mình lại nhớ Iceland ở Euro 2016 và World Cup 2018. Họ đánh bại Anh ở Euro, sau đó tạo ra sóng gió nhất định ở World Cup trước khi bị loại. Dân số Iceland chưa đến 400 nghìn người — nhỏ hơn quận Bình Thạnh của Sài Gòn. Vậy mà họ làm cả châu Âu choáng váng. Kiểu gì đó mình thấy rất truyền cảm hứng, và cũng hơi buồn cười một chút.
World Cup 2026 và những cú sốc tiếp theo đang chờ
Và rồi chúng ta sắp có World Cup 2026 — kỳ World Cup lịch sử với 48 đội tham dự, chia thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội, đồng tổ chức bởi Mỹ, Canada và Mexico. Khai mạc ngày 11 tháng 6 năm 2026, chung kết dự kiến ngày 19 tháng 7. Nhiều đội hơn, nhiều bảng hơn, và — dĩ nhiên — nhiều cơ hội hơn cho những kẻ ngoài cuộc lật đổ trật tự.
48 đội nghĩa là những quốc gia trước đây chỉ dám nhìn World Cup qua màn hình giờ sẽ thật sự có mặt trên sân. Đó là cả một thế hệ cầu thủ sẽ có cơ hội viết tên mình vào lịch sử. Và mình đặt cược — theo nghĩa bóng thôi nhé — rằng sẽ có ít nhất một kết quả ở vòng bảng làm cả cộng đồng bóng đá thế giới tắt điện thoại rồi bật lại hỏi “thật không?”
Các ứng cử viên vô địch quen thuộc như Brazil, Argentina, Pháp, Đức, Tây Ban Nha vẫn sẽ được nhắc đến nhiều nhất. Nhưng bây giờ bảng đấu chặt hơn, hành trình dài hơn, mà bóng tròn thì vẫn tròn — nghĩa là nó vẫn có thể lăn về bất cứ hướng nào. Nếu bạn muố
Xem thêm: tỷ lệ world cup.

